Bây giờ thì số 84 Lý Thường Kiệt, mảnh đất dành cho người hâm mộ (Fansland) nghệ thuật điện ảnh đích thực ở Hà Nội những năm 1990 đã khép cửa.
Năm 1994, chỉ bằng tình yêu với điện ảnh, Nguyễn Quang Dũng (Dũng Digital – một kỹ sư khoa học) đã cùng bạn bè kết hợp với Phát hành phim Quân đội, Tổng cục Chính trị để cho ra đời một rạp chiếu phim nhỏ giữa HN. Rạp chiếu phim ấy chuyên chiếu những phim kinh điển của thế giới, phim nghệ thuật đương đại… đã trở thành điểm hẹn văn hóa không thể thiếu trong danh mục lựa chọn của các bạn trẻ, các bạn sinh viên yêu điện ảnh 14 năm sau này.
Bởi nỗi khát âm nhạc và điện ảnh
Vào cuối thập niên 80, ở VN thông tin rất nghèo nàn, nhất là mảng âm nhạc và điện ảnh nước ngoài. Có dịp đi nước ngoài, tiếp cận với kho tàng âm nhạc, điện ảnh vĩ đại của nhân loại, Dũng quyết định ở lại châu Âu một thời gian vừa kiếm tiền, vừa thực hiện việc sưu tầm tư liệu cho thư viện âm nhạc và điện ảnh của mình. Anh đã xem rất nhiều tác phẩm điện ảnh với chất lượng rất cao về âm thanh cũng như hình ảnh.
Hầu hết tất cả các thành phố lớn nhỏ của châu Âu đều có rạp chuyên chiếu phim kinh điển của mọi thời đại với tính giáo dục và nhân văn tiến bộ. Các trường ĐH đều có những CLB điện ảnh, phòng chiếu phim kinh điển cho sinh viên. Dũng Digital bỏ ra khá nhiều thời gian đến các CLB đó, vừa xem phim vừa để tìm hiểu. Lúc đó, Dũng mới hiểu chất lượng nội dung và kỹ thuật là hai yếu tố sống còn của phim rạp và tại sao ở nước ngoài, văn hóa xem phim rạp rất phổ biến.
Trong một lần đi chụp ảnh một nơi xa xôi với thế giới văn minh: thủ đô Katmandu của Nepal, nằm trên “Mái nhà của thế giới”, vào những năm 80, Katmandu chỉ có một con phố xe hơi có thể đi lại thoải mái, Dũng đã choáng váng khi đang lang thang giữa chợ thì bỗng lạc vào một phòng chiếu phim địa phương. Những người nội trợ bản xứ vừa bế con vừa mang theo súc vật đang ngồi xem phim trên những chiếc ghế băng. Họ đang xem bản nhựa siêu phẩm Casablanca của Michael Curtiz (1943). Phim rất cũ, mốc và xước.
Còn hơn cả ngạc nhiên và xúc động , chính ý tưởng về Fansland Cinema tại Hà Nội đã nảy sinh từ đây.
Tình yêu cũng cần một phép thử
Làm thế nào để kéo khán giả đến rạp?
Dũng Digital cùng Nhà Hát Tuổi trẻ, lúc đó chị Phạm thị Thành làm giám đốc xin phép Bộ Văn hóa để đứng ra tổ chức LHP âm nhạc lần thứ nhất kéo dài trong một tháng. Anh cùng với một bạn sinh viên là Nguyễn Thanh Hùng (chủ nhiệm CLB Unesco sinh viên, ĐH Xây dựng HN) đi tìm địa điểm cho LHP. Họ quyết định chọn số 84 Lý Thường Kiệt. Đại tá Nguyễn Thanh Sơn, lúc đó là trưởng phòng Phát hành phim Quân đội đã nhiệt tình đồng ý cho LHP được thuê địa điểm trong một tháng.
Sau một tuần lắp đặt máy móc, với sự giúp đỡ của đạo diễn Lưu Nghiệp Quỳnh, anh Dũng cùng bạn bè tổ chức một buổi chiếu phim để giới thiệu với mọi người trong nghành điện ảnh về chất lượng kỹ thuật mới của chiếu bóng hiện đại. Có rất nhiều quan chức điện ảnh đã đến dự như ông Lưu Trọng Hồng, lúc đó là Cục trưởng Cục Điện ảnh, ông Trần Thế Dân cục phó, GĐ các hãng phim, các nhà đạo diễn, quay phim, âm thanh…
Đó là một buổi chiều ngày 25.3.1993 có lẽ là buổi chiếu phim âm thanh nổi chất lượng cao đầu tiên ở VN. Dũng Digital giới thiệu Terminator 2 của James Cameron. Tối 26.3.1993 LHP âm nhạc lần thứ nhất khai mạc, kéo dài một tháng. Giới trẻ và những người yêu nhạc ở HN có dịp được thưởng thức những bữa tiệc âm nhạc lộng lẫy, hơn 50 bộ phim về đề tài âm nhạc, những buổi hoà nhạc vĩ đại nhất trong lịch sử âm nhạc. Khai mạc với November Rain của Guns’n’Roses. Hai tác phẩm được giới yêu rock thích nhất lúc đó là Pink Floyd-The Wall và Woodstock ’69. LHP âm nhạc kết thúc với bản giao hưởng số 9 của Beethoven do Berlin Philharmonic của nhạc trưởng H.V.Karajan biểu diễn.
Phép thử tuyệt vời với một tháng LHP âm nhạc vô cùng thàng công, được giới trẻ háo hức đón nhận thúc đẩy Dũng quyết tâm cho ra mắt CLB phim. Anh đã phải có 18 tháng để chuẩn bị về mọi mặt: trình bày với đại tá Nguyễn Thanh Sơn về ý tưởng, kêu gọi Phát hành phim Quân đội ủng hộ góp sức cho một phép thử đáng giá.
14 năm vòng đời của Fansland
Cái tên Fansland ra đời khi Dũng Digital đang cùng kiến trúc sư Nguyễn Hoàng Phương trang trí cho CLB. Họ muốn một cái tên phải đơn giản, dễ nhớ và chưa ai dùng. Phương gợi ý dùng từ nào có liên quan đến Fan (từ tên C.L.B: Queen’s Fan Club của ban nhạc Queen) và thế là họ quyết định dùng chữ Fansland (mượn ý tưỏng từ cái tự Pepperland (của The Beatles).
Fansland Cinema (Thế giới phim nổi tiếng) ra đời ngày 1.12.1994 nhằm giới thiệu các tác phẩm âm nhạc, nhạc kịch, phim âm nhạc, phim kinh điển của mọi thời đại và các phim đoạt giải thưởng Quốc tế của VN cũng như nước ngoài. Hàng tuần vào chiều chủ nhật, Fansland có buổi sinh hoạt chuyên đề về nghệ thuật điện ảnh, nhằm định hướng cho người xem đến với dòng phim “Không bao giờ chết”.
Vào năm 1996 Cục ĐA Bộ VH đã gửi công văn cho PHP Quân đội khen ngợi và đánh giá cao hoạt động mang đầy ý nghĩa văn hóa. Có thể nói, sự ra đời của Fansland thời điểm ấy như một chất xúc tác để tái khởi động hệ thống chiếu rạp, và Fansland cũng là rạp đầu tiên thực hiện cuộc cách mạng về kỹ thuật chiếu bóng hiện đại. Đến cuối năm 1997, rạp thứ hai có âm thanh nổi ra đời là New Age Cinema của công ty điện ảnh HN. Năm 2000, Bộ Văn hóa quyết định đầu tư cho mỗi tỉnh thành trong cả nước một rạp chiếu phim âm thanh nổi.
Bằng tình yêu, Dũng Digital đã tự tạo ra cho mình cùng bạn bè thói quen xem phim là phải đến rạp. Đó là những ngày rất hạnh phúc bởi Fansland đã vô cùng ý nghĩa với giới trẻ lúc đó, đem đến cho họ một món ăn tinh thần lành mạnh mà rất sang trọng.
Sau ngày đại tá Nguyễn Thanh Sơn nghỉ hưu, những người lãnh đạo sau đó không thể thấu hiểu cũng như cùng chia sẻ những khó khăn của Fansland. Không còn ai quan tâm đến hoạt động văn hóa theo họ là bé nhỏ đó nữa. Thêm lý do khách quan, thế hệ trẻ sau này thích những loại hình giải trí mang nhiều tính hình thức và phong trào hơn. Cùng nhiều lý do kỹ thuật khác, cơ sở vật chất của Fansland Cinema xuống cấp nghiêm trọng.
Đã có lúc, một bạn trẻ nói với Dũng: rạp Fansland bây giờ xấu nhất VN!
Dũng không cố được, anh nghĩ: đến lúc phải nghỉ thôi.
Ngày 31.3.2008 là buổi chiếu phim cuối cùng của Fansland với bộ phim hài hay nhất mọi thời đại: Somelike It Hot (1961). Khán giả cười phá lên và vỗ tay khi câu thoại cuối cùng cất lên: “Không có ai là hoàn hảo cả”. Đó là những tiếng cười cuối cùng của khán giả.
Dũng bảo: Tôi rất tiếc vì một hoạt động văn hóa rất tốt, rất lành mạnh mà không thể có cách tồn tại, nhiều fans viết thư cho tôi gần như khóc khi nghe tin “Stop”. Nhưng có thể làm gì hơn?
Tháng 12.1989, Dũng Digital ra mắt thư viện âm nhạc Digital Music tại 49 Quang Trung - HN (cái tên Dũng Digital bắt nguồn từ đây).
Tháng 4.1994 Dũng góp sức cùng bạn bè sáng lập kênh VTV3 và trở thành người giới thiệu âm nhạc cũng như điện ảnh nước ngoài đầu tiên của VTV3 lúc đó.
Ngày 26-3-1993 Dũng cùng Nhà hát Tuổi trẻ tổ chức LHP Âm nhạc lần thứ 1.
Ngày1.12.1994, Fansland Cinema (Thế giới phim nổi tiếng) chính thức đi vào hoạt động.
Năm 1996 đánh dấu việc Dũng Digital trở thành người giới thiệu nhạc Rock, Jazz, Classic trên sóng FM-100Mz của VOV, chuyên mục mang tên 33-1/3 vòng phút được giới trẻ rất thích.
Năm 1999, Dũng cùng Đạo diễn Nguyễn bá Anh Vũ thực hiện chuyên mục Góc nhìn Điện ảnh trong chương trình Điện ảnh chiều thứ 7 phát trên sóng VTV3 .
25-12-2002 Dũng cùng 10 người bạn lần đầu tiên nhập khẩu phim từ Holywood. Lễ ra mắt “Người Mỹ trầm lặng” với sự góp mặt của đạo diễn Phillip Noyce.
Ngày 31.3.2008, Fansland chính thức đóng cửa sau 14 năm.
Cho một Cinema Paradiso đã mất
Cái rạp đó hay lắm, tôi nhớ năm 1994 khi tôi vào học điện ảnh thì trường SK&ĐA chỉ có một rạp nhỏ, cũ với máy chiếu than, xem phim thì phập phù. Rồi Fansland ra đời, chiếu toàn những phim hay mà trước đó sinh viên điện ảnh cũng chỉ nghe chứ chưa được xem bao giờ. Rạp nhỏ, ghế gỗ cứng lại khá hẹp nhưng mua vé sát giờ thì chỉ cón nước ngồi sát màn ảnh, cái dàn âm thanh lạp thể "rất xịn" lúc ấy cứ rền vang như sắp phá sập cái phòng chiếu cũ. Không khí kích động, say mê. Khán giả im phăng phắc... One Upon a Time in America cua Sergio Leone hơn 3 tiếng, giải lao 10 phút giữa buổi chiếu nhưng xem đến lần thứ 3 phim ấy chưa thấy ai bỏ về giữa chừng. The Piano nhạc rất hay, cái lông chim bay bay trong Forest Gump nếu ngồi sát có cảm giác nó sắp bay vào mặt mình. Đến hồi xem Cinema Paradiso (Thiên đường điện ảnh) cảnh cái rạp cũ cũ bị phá ai cũng buồn... Rồi Fansland cũng đóng cửa, bây giờ mỗi lần đi qua đó, tôi lại nghĩ đến đám bụi bay mù mịt khi rạp đổ trong cái phim kia…
(Đạo diễn Phan Đăng Di)
Cát Khuê

